Với mình, Bốp không phải chỉ là một chú chó, một người bạn, mà còn là một chứng nhân của những tháng ngày cơ cực đã đi qua! Vậy là tròn 6 ngày kể từ khi Bốp không còn ở bên mẹ và chị! Đã muốn viết cho Bốp rất nhiều nhưng cứ hi vọng, biết đâu chừng, một cơ may nào đó lại đưa Bốp trở về. Nhưng có lẽ vẫn phải học cách đối diện với thực tế!

   Bốp-chú chó thiên thần tapchichomeo (2)  Bốp cùng mẹ gói bánh chưng ở ngôi nhà cũ cách đây đã 5 năm

Còn nhớ, hơn 13 năm trước, trong một buổi tối mùa hè, mẹ đạp xe chở chị đi đón Bốp về. Cảm giác lúc đó giống như đưa một “công tử nhà giàu” về sống vùng thôn quê vậy. Ngày đó, ở nơi mình sống, đâu có nhiều người nuôi giống chó này, Bốp đến với mẹ và chị cũng là môt cơ may!

Kí ức đáng nhớ nhất của ba mẹ con có lẽ là tháng ngày sống trong ngôi nhà nhỏ bé, thấp lè tè cạnh cái ao hôi hám trong một con đường hẹp vanh vanh. Những đêm chị thức học bài, sợ ma nhưng không dám bật điện để cho mẹ còn ngủ, chỉ có mình Bốp vẫn nằm cuộn dưới chân cho chị đỡ sợ. Rồi những đêm mùa hè ôn thi, trời nóng như đổ lửa, 1 -2h sáng chị ra ngoài sân đứng cho thoáng, cũng là em ra ngồi cùng cho chị thêm vững tâm.

Bốp-chú chó thiên thần tapchichomeo (1)

Bốp cùng mẹ gói bánh ở nhà mới

Chị đã tâm sự với Bốp rất nhiều, về ước mơ một ngày nào đó được tới Paris, được đi du học… Rồi khi chị yêu, những lần giận hờn, cãi vã, chị lại thủ thỉ nói với Bốp cả đêm cho vơi đi bực tức… Ngày chị lấy chồng, chị dặn Bốp ở bên mẹ, thay chị mang niềm vui cho mẹ. Và… Bôp đã làm rất tốt!

Với mẹ, Bốp là đứa con thứ 2! Người đàn bà sống một mình, xa con đã có Bốp ở bên để chia sẻ những đêm mùa đông lạnh lẽo. Bốp cùng mẹ trong những tháng này chị đi học, đi làm xa nhà và cả những ngày chị đi lấy chồng!

Bốp cứ thế, im lặng lắng nghe và không bao giờ cười nhạo vào những tâm sự của mẹ, của chị. Lúc nào Bốp cũng nhìn chị và mẹ đau đáu, gục đầu vào như cách để an ủi mỗi khi mẹ và chị buồn. Với Bốp không bao giờ mẹ và chị phải che giấu cảm xúc và bí mật. Vì con người phải dè chừng nhau chứ không bao giờ phải dè chừng một chú chó trung thành như em!

Bốp-chú chó thiên thần tapchichomeo (3)

Bốp rất thông minh và ngoan ngoãn

Mẹ có lẽ buồn hơn chị gấp bội phần. 6 đêm rồi mẹ chắc nhớ em nhiều lắm! Không còn chú chó nhỏ cứ 5h sáng gọi mẹ dậy, ngồi bên mẹ cạnh ô cửa sổ khi mẹ khâu vá, nằm bên mẹ khi mẹ ốm…

Giờ này, chắc em cũng đang hoảng loạn ở một nơi nào đó và kêu gào tuyệt vọng mà không thấy mẹ và chị đâu. Cứ nghĩ tới cảnh này lại xót xa vô cùng!

Năm nay, chị lấy chồng rồi, ai sẽ ngồi xem mẹ gói bánh chưng, đêm giao thừa ai cùng mẹ đón Tết sang hả Bốp?

Bốp-chú chó thiên thần tapchichomeo (4)

Mọi người nhớ Bốp lắm. Mong một phép thuật có thể mang em lại…

Người ta cứ động viên, họ sẽ không giết em, nhưng chị biết, dù họ có nuôi thì em cũng sẽ chẳng gắng gượng được bao lâu khi xa mẹ. Em sẽ nhớ, sẽ buồn, sẽ bỏ ăn rồi ra đi…

Chị chỉ mong rằng, Bốp có được chút bình an, dù em đang ở nơi nào!

P/s: Ai cho rằng ác cũng được, nhưng mình thề gặp thằng ăn trộm chó mình sẽ đánh, sẽ đập nó cho hả dạ!

Còn với Bốp! Chị sẽ giữ Lời thề sẽ không bao giờ ăn thịt chó nữa!

Hoài Thu 

Bạn góp 400đ/lượt click giúp website duy trì hoạt động. Website hoạt động phi lợi nhuận, dựa vào TNV yêu động vật, chó mèo.

loading...