tapchichomeo.com-Những điều tôi học được từ Lilly: Bài học cuộc sống từ con chó đầu tiên của tôi

lyly 2

Tôi nhớ ngày hôm đó tôi mua con chó đầu tiên nuôi ở nhà. Năm đó tôi 24 tuổi, độc thân và bắt đầu sự nghiệp với những mối quan hệ xã hội. Đó là khoảng thời gian thật sự thú vị trong cuộc đời của tôi và tôi đã mong chờ được chia sẻ niềm vui đó với người bạn đồng hành của mình. Lilly không phải là con chó đầu tiên sống cùng với tôi, nhưng nó là con chó đầu tiên mà tôi tin cậy duy nhất, đó là lần đầu tiên tôi đóng vai trò như người làm cha mẹ, lần đầu tiên tôi tận tâm lo lắng, quan tâm trong một thời gian dài.Tôi đã nghĩ rằng nó sẽ thật dễ dàng nhưng không phải như vậy, vì tôi còn thiếu kinh nghiệm và kiến thức. Trước hết, tôi không nhận thức được nhiều thứ ở cái độ tuổi của mình, liệu tôi đã thừa nhận nó hay chưa? Và tôi đã không xem xét việc chọn một giống chó phù hợp nhất với phong cách của tôi. Tôi chỉ nhìn thấy khuôn mặt dễ thương của Beagle và tôi bị mê hoặc. tôi đã không suy nghĩ gì về những thách thức và phần thưởng trước mắt tôi. Nhưng suy xét lại, tôi cũng đã hiểu được các chúng giúp đỡ uốn nắn tôi yêu những con chó và cả con người tôi hôm nay.

Khi tôi viết câu chuyện này cũng là lúc mà Lilly Pearl, người bạn đồng hành thân yêu suốt 15 năm của tôi qua đời. Thật quá khó khăn khi nghĩ ràng cuộc sống của tôi sẽ không còn hình bóng của Lilly, tôi sẽ không viết nhiều về sự ra đi của nó. Thay vì điều đó, tôi muốn tập trung vào những bài học mà nó đã dạy tôi, và những tác động rõ ràng và to lớn mà nó đã có trong cuộc sống của tôi và tất cả những người đã biết và yêu thương nó. Cũng thật kì lạ rằng, khi đánh những dòng chữ này, một tay của tôi đặt trên bàn phím còn một tay khác đang mân mê món đồ chơi dành cho Avery Pearl, thành viên mới của chúng tôi và là món quà mà Lilly đã dành cho chúng tôi. Dù không có một con vật nào có thể chọn cho mình một nơi để sống trên Trái đất này, cách tốt nhất để tưởng nhớ tới sự ngọt ngào của Lilly đó là tìm ra chú chó con đang cần một ngôi nhà và cho nó sống chung với những người, những con vật đã yêu thương nó. Tôi biết tất cả những gì tôi học được từ Lilly sẽ giúp tôi làm một người cha của những chú chó con tốt hơn với Avery, và nó cũng khiến tôi rất vui và cũng nhớ Lilly nhiều hơn. Nếu tôi có cơ hội được nói với Lilly bất cứ điều gì, tôi sẽ nói: “ Cảm ơn!”. Cảm ơn vì tình yêu, cảm ơn vì những tháng năm tận tụy, và trên hết cảm ơn vì những bài học cuộc sống mà bạn đã dạy cho tôi.

Bài học đầu tiên: Kiên nhẫn thực sự là một đức tính tốt

Tôi luôn nghĩ rằng chó con là những vật dễ thương nhất hành tinh này. Chúng chạy xung quanh và nô đùa với tôi không chút do dự và mọi thứ là những mạo hiểm mới cho tôi khi chúng khám phá ra ngôi nhà, cái sân và cuộc sống mới của tôi. Thật dễ dàng để quên đi rằng chúng chiếm mất thời gian dành cho công việc và đòi hỏi một sự quan tâm, chăm sóc lớn tới như thế nào đặc biệt là khi chúng còn nhỏ. Tôi nhớ khi tôi lái xe cùng với Lilly trở về nhà ngày đầu tiên, tôi nhìn mặt nó và nói: “ Tôi không am hiểu về những điều tôi đang làm nhưng tôi hứa tôi sẽ làm tốt nhất có thể”.  Khi nói câu nói đó đã làm tôi rớt nước mắt vì những gì tôi ….chúng tôi…đã làm. Chúng tôi là một nhóm bạn thân, bây giờ thì chúng tôi đã có thể suy nghĩ toàn bộ thời gian cùng nhau, tôi nghĩ chúng tôi đã có một công việc tốt. thật sự không dễ dàng dù đó là những gì mà Lilly đã dạy cho tôi đầu tiên, và có thể là điều quan trọng nhất- Sự Kiên Nhẫn. Không thể tin được rằng đối với tôi thời gian đó, Beagles rất ương bướng và rất khó để huấn luyện. Tôi đã trực tiếp dạy cho con chó của mình những bài học cơ bản nhất, chủ yếu là những bài huấn luyện đơn giản. Sống trong một cái căn hộ gác xép, tôi đã đưa con chó của mình đi dạo qua các nhà hàng xóm.

Chúng tôi đã dành hàng giờ cho nó đánh hơi trên bãi cỏ, và cả vỉa hè, chờ cho nó tìm được một dấu vết để nó tác nghiệp. Cuối cùng sau bao thất bại, chúng tôi đã có thể tiến lên phía trước và chặn ai đó vào nhà, sau đó, tôi để cửa đóng, nó đã tự giải vây cho mình ở lối vào. Ngay lập tức tôi chộp lấy nó và vội vàng chạy ra ngoài, nhưng sau khi hành động đó hoàn thành thì nó nghĩ rằng nó đã đánh hơi lần nữa. Không lâu sau, chúng tôi cố gắng quay trở lại, nhưng thật không may mắn, và tôi phải đưa nó vào một cái sọt, đầu thò ra ngoài. Tôi sẽ trở về nhà mỗi ngày vào bữa trưa, và nhảy những điệu tương tự, thỉnh thoáng nóng ở mức 100 độ C và thỉnh thoảng dưới trời mưa tầm tã, cả hai điều này khiến tôi phải thay đổi quần áo trước khi quay trở lại văn phòng làm việc. Phần khó nhất là khi trở về nhà và tìm ra nó trong cái sọt, được bao quang bởi ‘sự nguy hiểm” của cô ấy, và điều thú vị là nó nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt rất đáng yêu. Tôi lại phải thay đồ, dọn dẹp cho nó và lau chùi cái cũi. Công việc này không vui vẻ chút nào và tôi thường tự đấu tranh với mình cảm giác tội lỗi và vẻ mặt tức giận với nó. Nhưng sau đó vài tuần, nó đã dần dần tiến bộ nên tôi có thể kiên nhẫn hơn. Sau đó gần một năm, đúng vậy, một năm, Lilly đã được huấn luyện 100 % những bài học cơ bản. Những nguy hiểm lớn, nhỏ chỉ còn trong quá khứ và giống như một sự giải thoát khi biết rằng chúng tôi đang tiến bộ dần lên từng bước.  Giờ đây nhìn lại, tôi nhận thấy sự khác biệt rõ rệt so với những gì tôi đã làm trước đó. tôi nhận thấy được khoảng thời gian chúng tôi thực sự hiểu về nhau. Tôi bắt đầu nhận ra những  thứ khiến nó sợ, khiến nó vui hay thu hút sự chú ý của nó. Tôi biết cách nó thích đi dạo, cách chơi đùa và sự thân thiện của nó với mọi người và các con vật khác. Lúc đó, tất cả những gì tôi nghĩ là: “ tại sao nó không đi tiểu”?  bây giờ tôi hiểu rằng nó đang kiên nhẫn dạy cho tôi về thế giới rộng lớn bên ngoài cánh cửa. Năm thử thách  và những nỗi khổ đầu tiên đó đã cho tôi một khoảng thời gian tuyệt vời của tình yêu và tình bạn đồng thời tôi cũng hiểu được bài học về sự kiên nhẫn.

Bài học thứ 2: Tình bạn là một món quà trong cuộc đời

lyly3

Những năm đầu của lứa tuổi 20 là những tháng ngày vui tươi và cũng là khoảng thời gian bạn bắt đầu một tình bạn chân thành. Bạn nhận ra ban không phải quan tâm con người làm gì mà là họ là ai. Tuy nhiên, có đôi khi bạn cảm thấy khó khăn để nhận thức và bạn nhanh chóng học được cách mà con người gây tổn thương cho nhau. Trong khi tôi may mắn có được một nhóm bạn chiến hữu với một tình bạn lâu dài thì tôi biết và luôn một lòng một dạ tin tưởng họ, điều này không khiến tôi thiếu những vấn đề trong vấn  tình bạn bị tan vỡ hoặc một mối quan hệ lạng mạn chấm dứt. Nhưng mỗi lần có một chuyện buồn xảy ra, tôi luôn có những người bạn thân nhất ở bên cạnh. Nếu ai đó làm tôi chán nản, Lilly luôn làm tôi thấy vui. Nó rất tinh ý đọc được những cảm xúc của tôi và luôn luôn biết khi nào xích lại bên tôi và cho tôi những cái hôn ấm áp. Thời gian tình bạn sâu sắc của chúng tôi kéo dài mãi cho đến khi chúng tôi chuyển đến Los Angeles khi nó 6 tuổi. Tôi nhận một vị trí trong công ty để làm việc ở miền Nam California và không thể chờ đợi để chứng kiến những sự khó khăn khi chú chó nhỏ của tôi chào đời. Tôi đến California để bắt đầu công việc của mình và tìm một nơi để ở trong khi Lilly ở lại với ông bà của nó ở Texas. Những tuần đầu ở L.A là những ngày cô độc nhất trong cuộc đời tôi. Tôi phải rời xa tất cả bạn bè, gia đình, sống ở một thành phố hoàn toàn xa lạ, dù tôi có một vài người bạn tốt khi tôi đến đây, tôi nhận ra thật khó khăn để tin tưởng những người mới gặp ngay lần đầu. Sau khi tìm thấy một nơi ở hoàn hảo, Tôi quay trở lại Texas để đón Lilly và tôi không bao giờ quên được phản ứng của nó khi tôi bước vào nhà. Chúng tôi không bao giờ xa nhau quá lâu và khi nó nhìn thấy tôi, nó hoàn toàn bối rối. Nó kêu lên mừng rỡ, nó khiến tôi có cảm giác mình quan trọng và vô cùng đặc biệt một cách lạ thường. khi chúng tôi cùng nhau trở lại ngôi nhà mới thì có một cài người đến chia sẻ kinh nghiệm với tôi. Tôi có một cái hẹn vào buổi tối, một người bạn đồng hành trong cuộc đi bộ, một người xem phim cùng và một người nhắc nhở tôi ở nhà. Thay vì trở về căn nhà trống, tôi đang trở về một nơi để ở. Khi chúng tôi đi vài ngày, Lilly và tôi đã cùng nhau kết bạn với những người bạn mới. Chúng tôi có một nhóm bạn ở công viên chó và trong căn hộ của tôi, chúng tôi có những cuộc hẹn và tụ tập với nhau, cuộc sống trở nên vui nhộn. Từ thời gian đó, bất cứ tình bạn mới nào tôi có được đều gắn chặt với con chó của tôi. Nó luôn đồng hành cùng tôi tới nhà các bạn của tôi và nó là một ưu thế mà chỉ có những người bạn yêu chó mới có thể hiểu được. Qua một thời gian dài, tôi học được giá trị đích thực của tình bạn cùng với bản năng tự nhiên cho và nhận ở mối quan hệ đặc biệt nhất trong cuộc đời của tôi. Tôi cảm thấy thực sự may mắn khi có thể nhận ra rằng sức mạnh của tình bạn có thể mang theo cho tới tận khi con người ta chết đi. Tôi sẽ luôn luôn trân trọng quãng thời gian chúng tôi ở cùng nhau.

 (Còn tiếp)

Bạn góp 400đ/lượt click giúp website duy trì hoạt động. Website hoạt động phi lợi nhuận, dựa vào TNV yêu động vật, chó mèo.

loading...